Để Viết

Để Viết

Ai cũng làm rồi, mình có nên làm

Như mình nói, loại bỏ hết những nội dung, sản phẩm đã có quá nhiều người làm. Mình không thích lặp lại giống ai khác, mình muốn có một ngách độc đáo riêng để đi. Bất chấp việc ngách đó có độc giả tiềm năng hay không. Vòng luẩn quẩn vậy đó

André and His Olive Tree (Netflix)

Tối nào cũng như tối đó, người đầu bếp đứng chờ trước cửa nhà hàng, chứ không để họ vào tận bếp mà tìm. Âu cũng là một cách tạo dựng tin tưởng về sự hiện diện của người đã chuẩn bị bữa ăn tối. Đem đến cho thực khách một chuyến hành trình đáng nhớ khi tới nhà hàng, ngoài chuyện thưởng thức món ăn.

Giá của sự miễn phí

Phí là một công cụ trao đổi, tiền là một trong số đó. Phí có thể là thời gian, công sức, vật chất, trí tuệ. Mình nghĩ, đừng nên cho không không ai điều gì hết. Ít nhất phải có sự cam kết tham gia, hay đánh đổi bằng những loại phí kể trên

Tôn trọng một con đường

Tôi thấy nhiều người rất hay, hễ chạy vào một con đường yên tĩnh, thưa thớt. Họ tự động giảm tốc, rồi đưa hồn mình dạo chơi từ tốn. Lướt qua mấy ngôi nhà, lưới qua những tán cây, ngó nghiêng dàn cây leo trên ban công, hay mấy chậu bông trước cổng

Viết xuống dòng

Viết kiểu này, mình có thể bắt gặp hình ảnh rất thật và sự chuyển tiếp của chúng. Có khi nó dẫn đến một câu chuyện thú vị nào đó, mặc sức mà tưởng tượng. Giữa những từ có nghĩa nhưng được ghép lại một cách vô nghĩa

Tiếng nói người Đà Lạt

Để từ đây, mình nhận ra tính đặc trưng dễ chịu đôi khi cũng cần cải thiện. Mình đã rất thích giọng Hà Nội trầm bổng hay giọng miền Nam hào sảng, giọng Quảng Nam dễ thương. Trong chất âm, đều có tiếng vang, lên xuống rõ ràng

Scroll to Top