Những trang thơ tiếp nối

Xin chào,

Mình quay lại với một ít bài đã viết từ dạo đầu năm. Những bài này nằm trong chuỗi dự án 365daysplay mình theo đuổi năm 2021. Mong rằng màn chào đầu này sẽ khơi mào thêm nhiều post mới và thường xuyên hơn. Cảm thấy hứng thú, bạn có thể theo dõi dự án 365daysplay ở đường dẫn menau.tumblr.com

Mình bắt đầu dần chấp nhận rằng, bản thân chứa đầy nhóc sự kì vọng, hoài bão lớn lao. Rồi thôi, mời bạn đọc chơi chuỗi bài thơ con frog nhen.

 

GHẾ SAU TAXI

Ngồi ở ghế sau

Trong chiếc hộp kín

Bốn bề xa lạ

Màn đen buông xuống

Đậm đặc

 

Tim đập dồn dập

Nỗi bất an dâng nhanh

Ngó ra cửa sổ

Cho có vẻ phiêu linh

 

Nói ba câu tầm phào

Khỏa lấp sự thinh lặng

Liệu rằng có cần thiết

 

Trong một nơi kín kẽ

Làm như nghe rõ hơn

Dù ở tần âm lượng nhỏ

Nghe từng hơi thở dài

Nghe từng nỗi âu lo

Nghe cả sự vội vàng

Và từng xốn xang bâng quơ

 

Ghế sau lặng thầm

Chừa một khoảng thở riêng tư

Cho tới lúc cửa mở

Nhẹ tênh

 

 

 

TẶNG HOA

em thích bông hay thích hoa

qua loa hay là xúng xính

thả thính kiểu gì cho em mê

ê a tung tăng khắp một ngày

 

em thích bầu trời nửa ngờ

tờ mờ ở cánh đồng hoang

loáng thoáng vài bông hồng leo

nhỏ nhắn mà thật kiên cường

nhấn nhá thêm khu vườn dại

tưởng qua loa, thế mà ngược lại

 

la vie en rose

em không cảm được cái to lớn

chỉ cần một nhành khô

nằm vất vưởng ngoài đường

sự thường tình quyến rũ

đã đủ mê hoặc 

vậy nha

người tặng ý nhị ơi

 

 

 

TRÁI TIM ĐÃ TAN VỠ

có cách nào không 

làm trái tim vỡ tan

mà không vì chạm gai

thành từng mảnh nhỏ

 

vỡ tan trong hạnh phúc

là thứ diệu kỳ nhất

chất chứa trong túi dịch

nhành hoa vừa bung cánh

trái chanh vừa vàng lịm

anh vừa chạm khẽ

 

bàn tay mềm, con tim ấm

chọt thẳng chọt thừng

một đường gọn gàng

dâng trào rồi tan vỡ

một chất quyện đặc dính

không còn gì hơn

 

BẦU TRỜI NƠI BẠN ĐƯỢC SINH RA

Bầu trời treo trên đầu

Có ai men theo đường trời

Mà rớt xuống trần gian

 

Là một ngày giông bão

Hay xám xịt bóng mây

Là ngày nắng lạnh tay

Hay gợn chùm mây xanh

Một mầm non ra đời

Yếu mềm mà mãnh liệt

 

Những cái chạm

Bắt nhịp đến tự nhiên

Khu vườn rộn tiếng ca

Lời khích lệ thật tâm

Đâm chồi nảy nở

Hạt mầm hiền lành

Bầu trời gieo niềm thương

Cho ai đó nương tựa

 

 

CÁI BÓNG

Cái bóng người hắt trên sàn

Cái bàn đứng lặng yên

Bình hoa đỏ nằm thiệt duyên

Hàn huyên với bậu cửa

Bóng mây lẩn trốn

Sau tán me nhiều sóc

Bỏ mặc em trước hiên

Tắm ánh nắng mịn màng

Lướt trên ngọn cỏ ngọt

Thấy bóng ai nghiêng ngả

Rồi sà xuống mặt đất

 

Tơi bời

 

Bóng hỏi trăng hỏi sao

Chừng nào kéo bóng đi

Bóng muốn rời xa

Bóng muốn đứng một mình

Để tự do phiêu bồng khắp chốn

Sống trong bóng người ta

Phải chăng là số phận của bóng

Share your thoughts