chạy xe ở Saigon có gì để vui

Xin chào chúng ta lại gặp nhau rồi, bài này mình viết về Saigon nhé.

 

Hồi mới vào Sài gòn mình rất không thích phải chạy xe ngoài đường, vì kẹt xe liên tục và cả bụi đường nữa. Vì thế đã quyết định đi buýt, đi bộ, đi ké xe người khác chứ nhất quyết không tự chạy xe. Nhưng mà câu chuyện dài nào cũng nên sang trang mới ha, là những lúc không thể nào không tự đi xe được (tình thế bắt buộc đó).

Được thôi chạy thì chạy, ta chỉ cần tìm niềm vui để khỏi phải sợ mỗi lần nhích nhích ngoài đường là được mà. Ví dụ như là nếu né được mấy giờ cao điểm thì né, ra khỏi nhà lúc 12 giờ trưa, 9 giờ tối và quay về lúc 5h sáng chẳng hạn, giờ nào người ta trốn trong nhà thì mình lao ra đường. Còn lỡ đâu bạn không thể làm mấy cách như trên thì mình còn một phương án nữa, là tìm niềm vui trên những nẻo đường thôi, dễ ợt.

Bây giờ để mình kể cho nghe mấy chuyện vui mà mình bắt gặp ngoài đường, hy vọng là bạn thấy mỗi chuyến ra ngoài sẽ nhẹ nhàng và ít mệt hơn, còn lỡ đâu khó quá thì bỏ qua nha (ý là khỏi ra ngoài luôn cho đỡ mệt người).

 

 

CHẠY CHẬM

 

Chạy chậm tại có bận bịu gì đâu, bạn để ý người lớn tuổi chạy chậm hơn là mấy thanh niên trẻ tuổi đúng không. Đó là họ vừa chạy xe mà vừa suy nghĩ vẩn vơ chuyện đời họ, hay là họ mải ngắm mấy chậu hoa mới được trồng trước cổng nhà người ta, chỗ nọ có cái quán hủ tíu mới mở và đầy những thứ khác. Nên là bạn đừng vội khó chịu với mấy người chạy xe chậm hơn bạn nha, chỉ có những người chạy chậm mà còn chắn giữa đường mới đáng trách thôi ạ.

Hãy thử chạy chậm lại một chút rồi bạn sẽ thấy nhiều điều hay ho.

 

 

ĐÈN ĐỎ

 

Mình rất thích những lúc dừng đèn đỏ, vì có thể được nghỉ tay, nghỉ chân sau khi chạy xe một lúc lâu. Dừng đèn đỏ cũng rất vui vì mình có thể đứng im giữa đường và nhìn mọi thứ xung quanh. Có một điều rất dễ thương nữa mình thấy ở Sài gòn, khi dừng đèn mọi người đều chừa một làn đường nhỏ dành cho những xe muốn quẹo phải, mình thấy hay quá nên bắt chước theo thà chạy sau một tí còn hơn chắn lối đi đặc biệt đó.

Dừng đèn đỏ vui lắm bạn ơi, nên đừng ráng vượt đèn mà làm gì, dừng lại xíu cũng coi như là giúp bản thân thư giãn đôi chút. Có thể bạn trách mình là rảnh quá hả mà thích dừng đèn đỏ, nhưng mà thật sự là lúc đèn xanh còn số 3 – 4 gì đó là mình đã giảm tốc độ và muốn dừng lại rồi.

 

 

CHẠY XE CŨNG DỄ THÔI

 

Là một đứa miền núi thì khoảnh khắc nhìn thấy xe cộ chạy ầm ầm nơi phố thị phồn hoa chắc bạn cũng hiểu. Sợ ơi là sợ, thắc mắc chẳng hiểu sao người ta có thể mạnh mẽ trôi theo dòng người đông đúc đó. Hồi đó mình cứ nghĩ lỡ đâu không thấy đèn đỏ chạy lố luôn thì sao, lỡ đâu xe tắt máy giữa đường, lỡ đâu không sang đường được, lỡ đâu chạy lố trong đường một chiều rồi sao quay lại.

Nhưng mà không sao đâu, cứ chạy đại đi rồi sẽ quen dần thôi. Đảm bảo chạy xong cỡ 1 tuần liền là bạn sẽ biết chạy xe ở Sài gòn thật ra cũng dễ ợt. Tại vì người ta chạy xe theo làn nên lúc qua đường sẽ bớt sợ hơn, bạn cứ đi theo dòng xe thôi. Đường lúc nào cũng đông vui nên có đi về khuya cũng không lo lắm (ở trung tâm thôi nha).

 

 

TRỜI MƯA

 

Hãy tin mình với lời khuyên chân thành dưới đây. Lúc đang chạy ngoài đường nắng ráo mà gặp cơn mưa rào thì sao đây,

cứ chạy tiếp nha

 

Ông trời chỉ đang trêu bạn thôi, hãy cứ vững tin chạy tiếp, vì 90% là mấy trăm mét tiếp theo trời sẽ nắng ráo. Bạn mà vội vàng tấp vào đường lôi áo mưa ra mặc là đảm bảo lúc mặc xong chuẩn bị gạt chống để chạy là trời hết mưa, thấy buồn ghê chưa. Mình đã từng bị trêu nhiều lần rồi nên bạn hãy thử một lần đừng đứng lại mặc áo mưa, xem mình nói có đúng hông.

 

 

KẾT CHUYỆN

 

Chạy xe mà có ngán quá thì có thể chuyển sang đi buýt, đi Grab, Uber, đi bộ nè.

Hy vọng là bạn cảm thấy có chút gì đó bổ ích áp dụng cho những ngày tháng chạy xe sắp tới. Chạy xe máy hoài cũng không tốt cho sức khỏe và môi trường đâu nha bạn, nên nếu được bạn cố gắng đi thang bộ, đi bộ tới những nơi gần nhà, sử dụng xe buýt.

Dù tham gia giao thông ngoài đường có hơi bức bối trong người một tí, nhưng cũng đừng để những chuyện đó ảnh hưởng đến tinh thần của mình nhé. Thay vào đó bạn nên tìm kiếm những niềm vui nhỏ trong nỗi buồn bực lớn, ít nhất là cũng giúp cho bản thân suy nghĩ tích cực hơn.

 

Cảm ơn bạn đã đọc bài của maLanh.

Hẹn các bạn ở những câu chuyện tiếp theo.

 

2 Comments

Join the discussion and tell us your opinion.

Avatar
Halata!reply
17/09/2017 at 12:52 AM

wow. chúc mừng m lại có thêm bài viết mới * bắt tay*

bình thường thì tao đi học bằng xe buýt mày biết rồi ha. nhưng mà hồi bữa đi họp nhóm ở một chỗ nọ nên Mi qua chở tao đi, vào buổi sáng, lúc đó chắc tầm 7 8 giờ gì đấy.
MẮC MỆT.
đi xíu dừng, rồi ồn, rồi nắng ( trong khi mới đầu sáng mà nắng kinh khủng).
xong tao bị nhớ xe buýt kinh khủng. vì đi xe buýt tao bị không quan tâm đến vấn đề đó vì tao bận một vấn đề khác đó là ngủ tí, hoặc ngắm đường tí, hoặc đọc sách tí, hoặc suy nghĩ miên man tí.
lúc đi xe máy được cái tiện là dễ ngắm đường hơn. mà tại vì lúc nào tao cũng ngồi sau lưng nên lúc nào cũng rảnh tay rảnh mắt để ngắm, một hồi hông thấy quý trọng gì những giờ phút đc ngồi sau lưng và ngắm đường nữa. như m thì mày thấy vui khi được dừng đèn đỏ và ngắm đường. chúc mừng mày đã tìm thấy niềm vui đó, vì hông phải ai cũng thấy ( kể cả tao.)
ở SG mà đi xe chầm chậm thì nắng khô queo quắt nhé :)) nhưng hông sao, đánh đổi tí trắng để được thanh thản thì cũng đáng lắm, tao sẽ thử mấy cái đề xuất của mày khi mà tao biết đi xe :”> cảm ơn mày.
Mong mày tiếp tục lên bài.
Hóng,

malanh
malanhreply
17/09/2017 at 8:46 AM
– In reply to: Halata!

Cảm ơn, người đọc có tâm quá, còn tặng lại thêm một câu chuyện dài nữa.
Mong ngày m biết đi xe.

Leave a reply